Nhóm Quậy 12

Diễn đàn lưu giữ kỷ niệm thời học sinh
 
Trang ChínhPortalCalendarTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Co Khj Nao La Mai Mai?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
ZzPeNannozZ
Mẫu giáo
Mẫu giáo
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 4
Age : 22
Đến từ : Japan
Nghề Nghiệp : Student
Sở Thích: : Read book and listen to music.
Thanks : 1
Points : 5823
Registration date : 09/12/2009

Bài gửiTiêu đề: Co Khj Nao La Mai Mai?   Wed Dec 09, 2009 6:59 pm

PHẦN I: I said,"Sorry!"


Tôi cố nhìn Peter lần nữa trong màn đêm mịt mờ.Anh có vẻ buồn bã.Anh ôm chặt lấy tôi và hôn lên tóc tôi.Nụ hôn của anh thật cuống qúit và vội vã.Anh sắp làm cho tôi khóc mất rồi!Anh sẽ khiến tôi bối rối.Tôi-một cách tuyệt vọng đẩy anh ra và nhìn thẳng vào mắt anh:
_Peter...Em xin anh...Đừng mà!Anh hãy đi đi...
_Thôi nào,Alea!Chúng mình có thể cùng nhau trốn chạy...Bây giờ vẫn được mà...Em hãy nghĩ lại đi!- Anh cố nài nỉ tôi.
_KHông!Làm như thế không hề ổn...Anh biết là chúng mình không thể thoát khỏi tay lão ấy mà...Anh biết là điều gì sẽ xảy ra nếu lão ấy tìm thấy anh mà...- Tôi gần như khóc nấc lên.
_Vì lẽ đó mà em đồng ý lấy hắn sao?Em điên rồi!Em đã hi sinh cho đất nước này.Anh không muốn em tiếp tục trở thành thế mạng để bảo vệ cho anh nữa...Mọi chuyện sẽ ổn thôi!Hãy nghe anh!-Anh nói.
_Peter...Em hi sinh cho đất nước này vì em là tướng.Một nữ tướng vô danh nhưng yêu nước tha thiết và muốn tháo gỡ mọi xiềng xích của cái đế chế mục nát này với cương vị mới...Khi em cưới hắn và nắm trong tay quyền lực của một bà hoàng,em sẽ cứu đất nước,cứu anh khỏi sự truy sát điên cuồng...Anh có hiểu không,Peter?- Tôi gần như cạn kiệt sinh lực khi nói ra những lời ấy.Những lời nói ít nhiều gì cũng sẽ làm anh tổn thương.
_Đấy là một cuộc hôn nhân chính trị à,Alea?Khi em thành bà hoàng em có mọi quyền sinh sát trong tay.Nhưng khi em thành bà hoàng em sẽ không còn thuộc về anh nữa.Em là tướng nên buộc phải đặt tất cả lên trước sao?Cả hạnh phúc và tình yêu sao?-Đôi mắt anh dấy lên sự đau khổ tột cùng.Tôi phải nói làm sao đây?Tất nhiên là tôi yêu anh.Anh là lẽ sống,là cuộc đời,là ánh sáng,là người duy nhất tôi muốn cùng bước đi trên quãng đường còn lại.Nhưng...có quá nhiều thứ ràng buộc tôi!Mệnh hệ đất nước này còn tuỳ thuộc vào tôi,anh-tôi biết là dù có trốn chạy cũng chẳng thể khuất khỏi tầm mắt của bọn nịnh bợ trong hoàng gia.Nếu tôi từ bỏ,cuộc sống của những người dân vô tội sẽ ngày đêm bị giày vò bởi lòng tham không đáy của tên vua già ấy.Tôi là tia hi vọng cuối cùng của họ và là người duy nhất cứu tất cả khỏi cái đế chế phong kiến mục nát này...
_Peter,em yêu anh...Thế nên,em sẽ không lấy tên vua ấy đâu!- Tôi vươn người tới và ôm lấy anh.
_Anh biết mà!Nào, giờ chúng mình hãy cùng nhau chạy đi nhé...-Anh thì thầm bên tai tôi và lại hôn lên tóc tôi.
_Không!Anh sẽ đi trước,Peter à.Em còn một việc nữa.-Tôi cố nén tiếng thở dài.
_Anh sẽ đợi em cùng đi!-Anh riết chặt tôi vào lòng.
_Thôi mà,Peter!Em không lấy hắn đâu!Em hứa đó.Anh đợi em ở nông trại nhé!Em không thể đi ngay bây giờ...
_Em sẽ đến chứ...?-Anh hơi lạc giọng.
Em hứa...Ôm và hôn em lần nữa đi!-Tôi thấy ti mình đập nhanh hơn khi môi anh nhẹ nhàng lướt trên môi tôi.Vòng tay anh thật chặt và ấm áp.Nó cho tôi một cảm giác bình yên vô tận.Sau một phút như thế,tôi dịu dàng đẩy anh ra.Thật sự,tôi chỉ muốn kéo dài nó thêm chút nữa.Nhưng như thế là đủ rồi!Tôi sợ mình không thể kiềm lòng để anh đi...

Tôi đến gặp Jo-người em họ của nhà vua. Jo rất yêu nước và tất nhiên cậu ta không ủng hộ những việc làm của anh trai mình.Jo đã nhiều lần khuyên bảo nhưng dường như mọi thứ không thể thay đổi và bởi mưu mô quyền lực vẫn luôn ám ảnh lấy hắn trong từng giấc ngủ,trong từng suy nghĩ.Thật ra Jo vẫn có thể thay đổi được hắn nếu không có Jame-tên cận thần đầy tham vọng,xảo quyệt. Tôi biết Jame một khi chưa đạt được dã tâm của mình thì hắn sẽ chẳng buông tay.Hắn muốn giết chết lão vua già cỗi và đưa một kẻ trong hoàng gia lên ngôi.Lẽ dĩ nhiên rằng kẻ đấy phải thuộc quyền của hắn,tuân theo mọi"luật kệ ngầm"mà hắn đưa ra.Nói trắng ra thì đấy chỉ là"một con rối",còn Jame là kẻ giật dây phía sau.Tài tình và quỷ quyệt quá! Tôi vẫn có thể buộc tội Jame nếu tôi đưa ra cái bản cam kết ghi rõ những đặc quyền mà tôi có được khi một trong hai bên loại được lão già ấy.Tôi không điên rồ đến mức đẩy mình vào ngõ cụt của sự việc.Điêù tôi muốn không phải như thế này.Tôi muốn giết cả hai!Cả Jame và lão già...Tôi muốn xoá bỏ đế chế mục nát này.Sự mục nát của nó là cái gai đầu tiên mà tôi muốn nhổ!!! Nhưng thật khó khăn làm sao khi có quá nhiều ràng buộc...Tôi có thể chấp nhận trở thành bà hoàng ,trờ thành vợ của lão vua.Lúc đó mọi thứ có vẻ dễ dàng cho tôi quá! Tôi không thể và không muốn! Vì tình yêu giữa tôi và Peter,tôi không cho phép mình phản bội anh.Tôi yêu anh.Tôi không muốn trở thành vợ của bất cứ ai ngoài anh. Thế nên,tôi sẽ chọn giải pháp thứ ba.Và để mọi việc diễn ra như đúng kế hoạch,tôi cần Jo giúp! Tôi đã đưa Jo bản kí ước giữa tôi và Jame phòng khi Jame phản bội................

__________________________________________________ _______________

_Thưa đức vua,tôi có thể vào không?
_Ồ!Được chứ,Alea yêu dấu của ta!
Tôi đẩy cửa bước vào căn phòng sáng choang,lấp lánh trên cao là những chùm pha lê huyền ảo.Jame đang đứng phía sau tên vua già.Hắn cẩn trọng đưa mắt nhìn tôi với thái độ dò xét.Tôi không quan tâm đến hắn mà nhẹ nhàng đến bên lão vua già,tay mơn man gương mặt hắn:
_Sắc mặt ngài kém quá!-Tôi giả vờ thốt lên.
_Alea,chẳng cần lo cho ta thế đâu!-Hắn đáp lại và bất ngờ kéo tôi lại sát với hắn.
_Ôi...Ngài thấy đấy...Thật chẳng tiện chút nào...-Tôi liếc mắt sang Jame đang đứng phía sau.
_À! phải phải...Jame,ngươi ra ngoài đi!
Jame lẳng lặng làm theo lệnh tên vua già.Tôi còn nghe thấy tiếng cửa đóng sập lại! Tôi yên lặng một phút trong tư thế khó chịu đó.Tay hắn lần xuống thắt lưng và dường như đang định kiếm cái dây buộc áo của tôi thì phải...
_Có một con dao ngay thắt lưng tôi!
_Ồ!Alea nàng lúc nào cũng cẩn thận nhỉ...-Tên vua tỏ ra bối rối.Hắn rụt tay lại.
_Tôi đã mang đến cho ngài một gói thuốc.Các ngự y bảo sức khoẻ của ngài dạo này kém lắm cơ!-TÔi lấy trong túi ra một gói nhỏ và nhanh nhẹn đổ nó vào li nước gần đó.Tôi khuấy đều,cẩn thận quan sát tên vua già.Hắn chăm chú nhìn tôi.Ánh mắt hắn trở nên nghi ngại khi tôi đưa li nước cho hắn.
_Nàng làm ta cảm động lắm nhưng thật sự là chẳng cần vì ta không ốm đâu!
_Thôi nào,đây là thuốc bổ.Ngài không giữ gìn sức khoẻ thì làm sao có thể lo cho hôn lễ sắp tới chứ...-Tôi ra vẻ năn nỉ hắn.
_Được rồi,Alea...-Hắn đón lấy cốc nước trên tay tôi không chút nghi hoặc.Và hắn uống nó.Mọi thứ đã xong!
"Á....aaaa....Quân phản bội!!!"-Hắn ngã gục xuống nến đất lạnh toát.Máu cứ dần dần loang lỗ...Loang lỗ... Hắn đã chết cùng lúc với toán lính của Jame kéo vào."Bắt lấy cô
ta!Cô ta là kẻ GIẾT VUA!!!"




Tôi bị giam để chờ ngày lãnh án.Tôi sẽ bị hoả thiêu.Chỉ còn 48 giờ nữa thì tôi sẽ lìa khỏi thân xác.Đúng như tôi dự đoán:Jame phản bội! Nhưng tối biết dù hắn có phản bội hắn vẫn phải chết.Vì người xét xử là giáo hoàng và các mục sư.Tôi cô đơn nhìn ra ngoài phía song sắt ô cửa sổ nhà tù. Thật là ẩm thấp và tối tăm...Những lúc như thế này tôi lại nhớ đến anh.Anh chắc hẳn là vẫn chưa biết chuyện tôi đã giết tên vua già đó.Vì lúc này,anh đang ở rất xa tôi.Anh đang ở nông trại-một nông trại với những chú ngựa to lớn,khoẻ mạnh do chính chúng tôi chăm sóc.Có cả một vườn nho nữa.Vườn nho ấy là Peter trồng để dành tặng riêng tôi khi tôi trở thành vợ anh.Anh cười rất tươi khi nói câu đó."Em muốn ăn nho!""Alea,khi em là vợ anh,anh sẽ tặng em cả vườn nho!"Sự chân thành nơi anh làm rung động trái tim sắt đá lạnh lẽo nơi tôi.Cuộc sống của tôi trước đó thật kinh khủng.Và khó có thể hình dung nó ra như thế nào.Khi các cố gái ở tuổi 18,họ đã bắt đầu hẹn hò yêu đương.Khi đã đôi mươi,họ có một gia đình hạnh phúc.Còn tôi,ngay cả khi đôi mươi,tôi vẫn say mê với những trận chiến,với những tiếng thét vang rền hỗn loạn.Chính sự say mê điên cuồng đó đã giúp tôi có một vị trí cao trong hoàng tộc.Tôi tự hào vì quyền uy của mình.Cùng với sự thành công ấy là một trái tim sắt đá trước mọi chàng trai.Bởi bọn quý tộc đó đến với tôi chỉ vì danh phận và sự giàu sang. Không có tình yêu thật sự!Chỉ có giả dối...

Tôi đã từng tin như thế cho đến khi tôi gặp anh-một thương gia tự do!Lúc đó,tôi đang tháp tùng lão vua già đi dạo.Rồi một tên hầu của anh nhảy bổ ra chào hàng với tôi.Như một phản xạ tự nhiên,binh linh vây xung quanh tôi.Một kẻ trong số đó đã cao giong"Ngươi biết đây là ai không?" ?""Không!Chúng tôi chỉ mời hàng thôi!"-Anh đã đáp một cách thẳng thắn,không chút e dè.Đó là ấn tượng đầu tiên của tôi về anh. Với tính hiếu kì và sự tò mò trong tôi,tôi đã quyết định đến mua hàng rồi làm quen với anh.Anh vui vẻ,cởi mở và thật chân thành.Anh làm cho tôi có cảm giác tin cậy-Điêù mà tôi không tìm thấy ở những "anh chàng quý tộc".Tình yêu đến lúc nào không hay.Tôi không thể tin rằng mình đã yêu.Cho đến giờ phút này,tôi vẫn không tin rằng tôi-có-một-người-yêu-tôi và một-người-tôi-yêu.Tối có anh!Tôi yêu anh!Và tôi sẽ mang tình yêu ấy theo tôi đến tận thế giới bên kia,vượt qua ngưỡng cửa của Thần Chết để đến với kiếp sau. Tôi sẽ yêu anh ở kiếp sau và kiếp sau,kiếp sau nữa,để tình yêu ấy mãi kéo dài mà không có hồi kết thúc!...

__________________________________________________ _______________

Tôi gấp vội lá thư đưa cho Ben -người hầu cận thân cậy với lời nhắn nhủ"Gửi đến cho anh ấy!".Ben đi vừa lúc với cửa ngục mở.Tôi được dẫn đi rửa mặt và thay quần áo sạch sẽ.Sau đó,tôi đến nhà giam gần quảng trường và ngồi chờ đến rạng sáng.Tôi có đi ngang giàn hoả thiêu.Cảm giác lành lạnh xương sống khi nghĩ đến việc đó...Tối sắp chết!Còn hai giờ nữa thôi...Tôi sẽ chỉ sống trong hai giờ nữa...Tôi không biết khi sắp chết người ta thường làm gì.Có lẽ,người ta sẽ nghĩ đến những điều hạnh phúc.Tôi lại nghĩ đến anh.Tôi cố gắng quên đi nỗi sợ đang lớn dần trong tim mình.Những kỉ niệm,những kí ức cứ ùa về trong tâm trí tôi một cách ào ạt!Gương mặt của anh,giọng nói của anh,tiếng cười của anh,vòng tay kia,đôi mắt ấy...đầu tôi như muốn nổ tung khi những hình ảnh ấy cứ cháy dần cháy mòn và biến mất khỏi tôi.Cái chết ám ảnh tôi từng phút,từng giờ.Tôi biết tôi phải can đảm đối mặt với nó nhưng lòng tôi vẫn khắc khoải.Lúc này đây,tôi muốn được ở bên anh.Những giây phút cuối cùng của cuộc đời,tôi muốn dành trọn cho người mình yêu nhất.Nhưng không thể!Anh giờ đây đang rất xa tôi và anh sẽ làm cho tôi sợ hãi trước nó.Tôi đang đếm lùi thời gian...Một tí nữa...Trời hưng hửng sáng rồi...Những tia nắng đầu tiên đã xuất hiện.Mọi thứ dần trở nên rõ ràng hơn trong mắt tôi.Và bọn lính lục đục chất củi xung quanh cây thánh giá.Có tiếng xe ngựa phanh lại rất nhanh.Là Jame và một vị cha sứ...
_Chào Alea!-Hắn bước đến chỗ tôi.Gương mặt lộ rõ vẻ phấn khích.
_Ngươi làm gì ở đây?
_Tôi đến để đưa tiễn cô...Ôi!Alea...Thật là tiếc khi giết chết một vị tướng tài ba thế này...-Hắn giả vờ tỏ vẻ thương xót.
_Đồ trơ tráo!Đừng vội mừng!Rồi ta sẽ kéo cả người xuống địa ngục đấy,Jame!-Tôi nghiến răng ken két.
_Con ranh!Mang nó lên giàn thiêu ngay cho ta!-Hắn quát lớn.

Tôi bị cột chặt trên thánh giá.Củi chất đầy xung quanh.Vị cha sứ nhẩm đọc một bài kinh thánh.Ông ôn tồn lại gần tôi và bảo:
_Alea,ta biết con không có lỗi.Ta biết con làm thế là vì đất nước.Ta đã mong họ có thể giảm nhẹ án phạt nhưng không được..Chúa muốn con trở về bên Người...Con có điều gì muốn nói trước khi trở về với Chúa không?

Trong đầu tôi lúc này chỉ có hình ảnh của anh.Trong giây phút cuối cùng ấy,tôi đã hét lên:
_Peter,em yêu anh!Cả kiếp này ,kiếp sau và mãi mãi...

Lửa bắt đầu bén ngót.Lửa lan nhanh..Lửa đã thiêu cháy đôi chân của tôi.Lửa thiêu cháy từng mảng da,thiêu cháy từng mảng thịt...Cái chết đang đến...Tôi ngã quỵ trước nó như ngã quỵ trước những ánh lửa bập bùng đang mờ dần trước mắt...Tôi không còn biết được gì nữa nhưng hình ảnh của anh,tất cả những gì thuộc về anh vẫn hiện lên trong tôi một cách rõ ràng và chân thật.Lửa đã giết chết thể xác này nhưng không bao giờ, không bao giờ có thể giết đi tình yêu tôi dành cho anh.Toi6 đã chết nhưng tinh yêu và linh hồn tôi vẫn sống.Sẽ sống vì ước nguyện của tôi là kiếp sau được yêu anh!.........

__________________________________________________ ________________________

_Ngài Peter Hamomed có thư!
_Ồ!là Alea gửi cho tôi phải không Ben?-Anh hỏi với vẻ hờ hởi.
_Vâng!Tôi có việc gấp.Tạm biệt ngài!-Bn hơi lúng túng.
_Chào cậu!Cám ơn nhiều.-Anh quay vào nhà,bóc vội phong thư.

Gửi anh yêu,
Em không biết mình nên bắt đầu từ đâu khi thế giới này đã xa rời đối với em,Peter ạ!Một chút nữa thôi,khi bầu trời hé những tia nắng vàng rực rỡ đầu tiên,xé toạc cái màn đêm cô đơn và lạnh giá,lúc ấy linh hồn em sẽ trở về với thế giới dên kia,trở về với cát bụi.Em không thể kể cho anh nghe vể những điều tồi tệ đã xảy ra.Em không muốn giết chết chút sự sống cuối cùng trong trái tim anh.Em sẽ không nó về trách nhiệm và quyền lợi của một nữ tướng,của thế giới chính trị đầy mưu mô và tham vọng đang rút dần rút mòn sức lực của con người.Em sẽ nói về tình yêu của chúng ta.Mot tình yêu không trọn vẹn...Điêù đó-chính cái suy nghĩ đó đã làm em đau đớn và bật khóc...Anh à!Em không biết mình đã làm đúng hay sai...Lúc này đây,em không biết sự hi sinh của mình có đáng giá hay không khi bản án lửa thiêu đang đợi em phía trước...Trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời,em mong mỏi được nhìn thấy anh,được anh ôm vào lòng chỉ để truyền cho em hơi ấm quen thuộc,được anh hôn nhẹ nhàng lên đôi môi run rẩy với đầy nỗi lo sợ.Em đã mong lắm điều đó!Em đã muốn viết thư cho anh sớm hơn và ước rằng anh sẽ đến đây...Chỉ để em được nhìn thấy gương mặt anh lần cuối cùng,để hình ảnh ấy một lần nữa được khắc sâu vào tâm trí,vào tim em...Nhưng em biết!Anh sẽ không dễ dàng để em ra đi như thế.Anh sẽ làm mọi cách-mọi cách điên rồ của anh để em được cứu thoát!
Không thể anh à!Không thể!Hãy để em được chết dưới ngọn lửa ấy một cách thanh thản.Xin anh đừng oán hận,đừng thù hằn!Em chỉ trở về bên Chúa thôi mà.Dù có trở về bên Chúa hay trở về với cát bụi thì linh hồn em sẽ mãi mãi ở bên anh.Tình yêu ấy sẽ mãi mãi tồn tại,mãi mãi không tàn phai....
"Điêù duy nhất em có thể làm là mang tình yêu ấy sang tận thế giới bên kia,vượt qua ngưỡng cửa đó để đến với kiếp sau!..."
Em yêu anh,ngàn lần yêu anh...
Alea Demondai


Anh xếp lá thư lại và cất nó vào một cái hộp gỗ nhỏ.Những tia nắng vàng vọt hắt nhẹ qua ô cửa sổ,chiếu sáng một góc phòng nơi anh đang ngồi.Mắt anh ráo hoảnh.Từng lời,từng lời trong thư vẫn còn vang vọng nơi tâm trí anh.Một tình yêu không được trọn vẹn...Một người con gái đã đi xa mãi mãi...Một nỗi đau đến bất ngờ,đổ ập xuống anh...Anh đau đớn,anh ngã quỵ,anh gào thét,anh điên cuồng.Trong cơn điên cuồng đó,anh thấy bóng hình cô hiện ra.Cô với đôi cánh trắng muốt đang lượn lờ trước mặt anh,mỉm cười với anh và dịu dàng lau giọt nước mắt đang lặng lẽ rơi...
Về Đầu Trang Go down
Admin
Admin
Admin
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 1548
Age : 27
Đến từ : Infoworld School
Nghề Nghiệp : Sinh viên
Sở Thích: : đi chơi với nhóm .........
Thanks : 9
Points : 7469
Registration date : 08/04/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Co Khj Nao La Mai Mai?   Wed Dec 09, 2009 8:03 pm

tiếp đi bạn, truyện rất có ý nghĩa.....
Về Đầu Trang Go down
http://nhomquay12.5forum.biz
 
Co Khj Nao La Mai Mai?
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Nhóm Quậy 12 :: Giải Trí :: Truyện-
Chuyển đến